[Diary] Chúng ta phải làm gì để bớt khiến nhau buồn?

Chúng ta phải làm gì để bớt khiến nhau buồn?

Không gì cả. Chúng ta sinh ra là để làm mệt nhau!

Thời gian này mình rất chán. Mình thực sự muốn thay đổi môi trường sống. Mình quá mệt mỏi khi phải tiếp xúc với nhiều người, đối mặt với các vấn đề vụn vặt khác nhau.

Mình có thể kiểm soát tốt cảm xúc của bản thân. Nhưng nhiều lúc lười kiểm soát, không muốn kiểm soát, muốn thả trôi nó đi. Thực ra chúng ta làm sao mà có thể không làm nhau buồn khi mỗi con người lại có nhiều khía cạnh như vậy, nó sẽ luôn vênh với những khía cạnh của người quen, người thân, rồi sinh ra những va chạm.

Việc giải quyết nỗi buồn cũng không khó, mình cắt bỏ nó đi, không cần gặp lại những căn nguyên đó nữa là xong.

Dạo này mình lại trẻ con, lại bản năng rồi, chán quá!

[Diary] Kế hoạch 6 tháng cuối năm

E hèm

Hôm nay muốn setup cái email tên miền mà bên kĩ thuật hướng dẫn mãi mới hiểu. Thật thấy mình ngày càng đần, nghĩ đến tầm 50 tuổi không biết sử dụng cái smartphone đời mới phải để thằng cháu 4 tuổi nhà hàng xóm dạy cho thật ôi cám cảnh. Thề từ giờ mình không ỉ lại vào người khác nữa, công nghệ phần mềm các thứ phải tự mò sau này già rồi có thể làm một bà già ế nhưng quyết phải là một bà già hiện đại 😞

6 tháng đầu năm trôi qua như một cơn gió công việc học hành cuộc sống chả ra đâu vào đâu 😦 tháng này mình sẽ chạy brand mới này. Tháng này cũng kết thúc lớp tiếng Anh, mình sẽ tự học ở nhà và thi vào tầm tháng 11. Từ giờ đến tháng 11 mình sẽ:

– đi học nốt 3 khoá đồ hoạ

– lớp UXUI

– khoá sketch

– đi học 3 khoá bụi

– đi tập gym

– lớp mu???

– học piano trở lại? Hay là đi học đàn tranh/violin???

Mình sẽ mua gimbal vào tháng sau và chăm chỉ đi quay/chộp ảnh hơn. Nếu cố gắng chăm chỉ tử tế hoàn thành khoảng 80% kế hoạch thì năm nay quá là giá trị ấy 😡

Dạo này lười, cả tuần chẳng thèm bò đến văn phòng một lần 😦

À thời gian tới mình sẽ chăm chỉ xem phim mĩ và đọc sách. Mục tiêu từ giờ đến cuối năm đọc ít nhất 7 cuốn sách. Còn gì nữa không nhỉ?

Imac thần thánh đang bị hỏng tuần sau phải gọi người sửa tiếc tiền chết mất. 

[Diary] 28.07.2017

– Fann là đk. Thực sự luôn 😡😡😡

– Khó thở x 100

– Bạn bè đã không nhiều, cuối năm 1 đứa theo chồng sang Sing, 1 đứa theo người yêu sang Nhật, 3 đứa đi du học. Nghĩ mà buồn.

– Việc học hành vẫn chẳng ra đâu vào đâu, nghe nói tháng 8-9 đề khó, mà với cái kiểu học hành này thời gian đó vẫn chưa thi được nên chắc lại move sang tháng 11-12 vậy. Buồn thực sự luôn.

– Fann là đồ kn

– Fann là đồ kn

Việc quan trọng phải nhắc 3 lần!

[Film] Dunkirk

5h sáng, viết vội mấy dòng trước khi đi ngủ.

Tối qua đi xem suất chiếu muộn của “Cuộc di tản Dunkirk”, hơi buồn vì phim mới ra mà ít người xem, nên chỉ được chiếu ở phòng nhỏ nhất. Mình là fan (hơi hơi trung thành) của Christopher Nolan, những đạo diễn có thể dùng tên tuổi để bảo chứng cho những bộ phim của mình thời này không còn nhiều, Nolan với mình là một trong số đó. Tiếc rằng không phải dòng film giải trí nên ở Việt Nam gần như chìm nghỉm. Mình gạch một số nhận xét khi xem xong phim ở đây:

– Đây là phim đề tài chiến tranh đầu tiên của Nolan. Nói về đến đề tài này ấn tượng với mình là “Save Ryan Soldier” của Steven Spielberg – đạo diễn thứ 2 mình thích. Nhưng Dunkirk lại khai thác đề tài chiến tranh dưới góc nhìn hoàn toàn khác. 

– Phim gần như một đoạn phóng sự dài hơn 100′ về cuộc di tản đầu thế chiến 2 khi quân Đồng Minh thất bại trên đất Pháp, hơn 400.000 lính Anh chờ cứu viện về nước. Mình thích cái cách Nolan lựa chọn và tiếp cận đề tài: đề tài nhỏ, đơn giản – công cuộc di tản của phe thất bại, tiếp cận đề tài đa chiều, nhưng trực diện – không có câu chuyện xuyên suốt, không có nhân vật chính. Nolan đã hoàn toàn đi ngược lại nguyên tắc điện ảnh thông thường. Nhiều người có thể đánh giá đây là điểm trừ của Dunkirk nhưng với mình đây mới thực sự là màu sắc của Nolan. Chính vì lựa chọn đề tài và cách tiếp cận đề tài “đơn bào” mà Nolan đã lựa chọn triệt tiêu chủ nghĩa anh hùng cá nhân để đưa bộ phim về bình diện miêu tả chiến tranh đúng nghĩa, giống như những thông điệp (tình người, tình đồng chí, những vòng tay đón đứa con thất bại trở về…) chỉ “Vô tình” được phát hiện ra trong những khe hở rất nhỏ của cuộc tháo chạy thất bại đầy máu và nước mắt. Chính sự vô tình tưởng như hiếm hoi và bị kìm nén đó mới khiến các chi tiết nhỏ này trở nên ý nghĩa.

– Lời thoại ngắn gọn nhưng cô đọng, cô đọng nhưng không quá khuôn sáo.

🔹I accept, but it’s wrong

(Cảnh người lính Pháp trà trộn trong quân Anh bị ép đi ra trước họng súng làm mồi, anh lính trẻ người Anh đã nói)

🔹What do you see? – Home

(Cảnh vị thủ lĩnh quân đội Anh khi nhìn thấy đoàn thuyền dân dụng của những người dân vượt biển để đón chiến sĩ trở về)

🔹The boy will be ok? – Yes

(Ông già Dawson cùng con trai và đứa trẻ nhà hàng xóm vượt biển đón binh lính, đã cứu một phi công người Đức. Vì xô xát, phi công người Đức này đã đẩy cậu bé hàng xóm chấn thương ở đầu – cậu bé này sau đó đã chết. Nhưng khi phi công kia hỏi, con trai ông Dawson vẫn trả lời rằng: cậu ta ổn)

🔹Goodluck, Collins

(Farrier nói với chiến hữu của mình khi Collins quyết định hạ cánh trên biển, nhưng tín hiệu đã mất)

– Bỏ qua vấn đề nhân văn, sự tàn khốc của súng đạn, bản tính con người trước sống chết đã quá chán trong các phim đề tài chiến tranh, Dunkirk thực sự có thể coi là “Bản hùng ca của kẻ thất bại” khi kể về cuộc “tháo chạy” khổng lồ đến 350.000 người lính, “Khi mấy trăm ngàn người lính đó không tìm thấy nhà, thì nhà đã tìm đến họ”. Cũng bỏ qua vấn đề sự thật lịch sử (Mình xem phim hơi dễ dãi), thì phim đã khai thác trọn vẹn góc nhìn của kẻ thua cuộc, thay vì “lịch sử là ghi chép của phe chiến thắng”. 

– Nói đến Nolan thì không thể bỏ qua sự sắp xếp cấu trúc về thời gian và không gian trong phim (Memento, Inception), bộ phim ráp nối 3 không gian: Trên cạn, trên biển, trên không với 3 khoảng thời gian vênh nhau lần lượt là 1 tuần, 1 ngày, 1 giờ rồi buộc chúng lại vào đoạn kết. Cách đan xen không gian và gò ép thời gian khiến không gian phim vừa ngột ngạt lại vừa trống rỗng, áp đặt cảm xúc của thời kì chiến tranh lên người xem rất xuất sắc.

– Ấn tượng với phần quay phim, đây là điểm khiến cho các không gian ráp nối với nhau suốt phần đầu câu chuyện (khi mà mạch phim lúc này tách hẳn từng không gian), các cảnh quay được quay tiếp nối góc quay, cảnh ngột ngạt của các binh sĩ trong khoang tàu di tản (trên cạn) được chuyển tiếp với cảnh trên chiếc tàu của ông Dawson (trên biển), rồi chuyển tiếp cảnh không gian đại dương bao la quanh chiếc tàu của ông Dawson đến không gian cận chiến của đoàn trực thăng (trên không), hay cảnh đoàn người vùng vẫy trong nước (trên cạn) tiếp nối cảnh người phi công ngộp nước khi hạ cánh xuống mặt biển (trên không). Nói chung quay phim là một lớp texture giúp đồng bộ hoá toàn bộ các không gian với nhau.

– Âm thanh tập trung vào tiếng vang và tiếng đập (tiếng đồng hồ, tiếng động cơ, tiếng bước chân, tiếng tim đập), chân thực đến mức khiến người xem không phải tập trung vào âm thanh mà chìm hẳn vào không gian phim. Âm thanh là một trong những yếu tố lớn làm lên thành công của bộ phim.

– Cảnh gần cuối phim khi chiếc trực thăng của Farrier hạ cánh thành công mình thực sự rất xúc động, (mặc dù sau đó Farrier đã lập tức bị bắt)

Nói chung phim mang đến cho mình rất nhiều cảm xúc và thật sự không thôi kinh ngạc với Nolan. Mình sẽ lại đợi thêm 3 năm để được bình phim của Nolan tiếp ❤️

[Diary] 07.06.2017

Buồn chán mà cũng làm màu ghê không =))

Dạo này đang điên đảo với watercolor và calligraphy huhu nhưng cuộc sống đang thấy chán lắm thật đấy không có động lực làm việc học hành gì cả cảm thấy bản thân đang bị lạc trôi lạc trôiiiiii